Đứng trên hành lang, Bành Hi Hiền sắn tay áo sơ mi trắng, cổ tay đeo tràng hạt, quần âu màu xanh thẫm trông vài phần sái thoát tự nhiên, thấy Hồng Tân Minh đột nhiên chạy tới chỉ mặt Tần An chỉ trích hơi ngạc nhiên.

Tần An khóe miệng luôn khẽ mỉm cười có vẻ dễ gật, nhưng ánh mắt bình thản chứa một vẻ kiên nghị quật vường bình tĩnh nhìn Hồng Tân Minh không thèm nói gì hết.

- Thầy Tần, có chuyện gì, thầy từ từ nói.

Bành Hi Hiền vỗ vỗ lưng giúp Hồng Tân Minh thở đều lại:

Hồng Tân Minh mắt nhìn Tần An như muốn ăn tươi nuốt sống, đem chuyện thi tài võ thuật nói một lượt, Bành Hi Hiền mặt mỗi lúc một âm trầm.