- Con nghe ngóng làm cái gì? Con bớt qua lại với người bạn đó đi, võ thuật cái gì chứ, rõ ràng là lưu manh đánh nhau, bạn con không được giải đâu. Dương Thanh hiển nhiên không có chút thiện cảm nào với người bạn của con gái, vừa nghe đã nạt ngay: Té ra là thế, chuyện này nếu thường ngày Tần An không tùy tiện xen vào đắc tội Tằng Phù Dung, bây giờ dù không có chuyện này y cũng kiếm cơ hội tình cờ nói ra, tất nhiên không bỏ qua: - Trước khi thi vào Nhất Trung cháu cũng tìm hiểu ít tư liệu, mấy năm qua các trường cao trung ở Lâu Tinh vì bồi dưỡng học sinh sở trường đặc biệt, tuyển nhiều học sinh thành tích học tập không đạt, nhất là võ thuật, trong đó tốt xấu lẫn lộn. Có người từ sơ trung đã suốt ngày ở ngoài trường đánh nhau gây chuyện, ỷ vào thể chất tốt mà bắt nạt bạn bè, vậy mà được tuyển thẳng vào cao trung. Dương Thanh đồng cảm gật đầu: Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương