Không khí trong trường Nhất Trung rất tốt, cây xanh nhiều chẳng khác gì công viên, Tần Thấm chạy ra tới đường chạy ngoài sân nhỏ, lúc này mấy học sinh võ thuật đang tập chạy quanh sân, nhìn thấy Tần Thấm, người chạy đầu tiên hét lớn, tung mình nhảy qua đầu cô bé, những người sau cũng làm theo, liên tiếp bảy tám người liền như thế làm Tần Thấm sợ hãi ôm đầu ngồi xuống đất. Hai chị em vội vàng chạy tới, không ngờ người cuối cùng nhảy qua không may chân va phải, Tần Thấm ngã lăn lông lốc trên bãi cỏ, khóc toáng lên. - Tần Thấm, cháu có sao không? Tần An hết hồn, vừa tới nơi cẩn thận ngồi xuống nhìn, không dám động chạm tùy tiện, sợ cháu mình bị thương ở đâu. - Chú. Đôi mắt tròn treo giọt lệ long lanh, Tần Thấm từ bụi cỏ bò dậy, lao tới ôm ghì lấy cổ Tần An: Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương