Nhìn bộ dạng đắc ý của Tần An, hai cô gái không muốn khen, nhưng phải thừa nhận Tần An làm chuyện gì cũng luôn suy nghĩ chu đáo. - Bạn khen cậu ấy một câu đi, nếu không cậu ấy sẽ luôn nhắc bạn vừa rồi bản thân đã làm chuyện ghê gớm ra sao. Tôn Tôn đẩy Diệp Trúc Lan một cái: Diệp Trúc Lan cẩn thận áp tiếng cười xuống, vẫn giòn tan: - Sao bạn không khen? Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương