Ngực Diệp Trúc Lan vô cù Tần Thấm mặc áo ngủ gấu nhỏ liền thân đi ngủ, dẫm trên sàn gỗ lắc lư từ trong phòng ngủ đi ra, muốn tới phòng chú, không ngờ chú nằm cuộn tròn trên ghế sô pha thì cười khanh khách lao tới, trèo lên ghế rúc vào lòng Tần An. Tần An lơ mơ làng màng mở mắt, ôm má Tần Thấm hôn một cái, cảm giác mình mới chợp mắt thôi mà, sao Tần Thấm đã dậy rồi? - Nếu không hôm nay nghỉ ở nhà, để chị gọi cho thầy Cung. Lý Thục Nguyệt biết Tần An thường dậy rất sớm, hôm nay lại ngủ say tới không biết gì, cô không cho rằng tối qua Tần An làm gì, mà đoán là do quân huấn, ngày đầu chưa quen: Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương