Đèn đi bộ chuyển sang màu xanh, dòng xe cộ nườm nượp dừng lại, Ngải Mộ hớt hải chạy vội sang đường, hết nhìn Tần An bế một cô bé xinh xắn đáng yêu lại nhìn nữ sinh bị ngã xuống đất, không hiểu chuyện gì?
Bảo vệ trường tiểu học cũng chạy tới, thấy Tần An chỉ là một thiếu niên, cô bé cũng không giãy dụa, hơi yên tâm một chút, không hành động vội.
Xe qua đường chậm lại, lái xe quay đầu nhìn rồi tiếp tục đạp ga phóng đi, so với xem náo nhiệt, không để lỡ đèn xanh vẫn hơn, đang giờ cao điểm không tranh thủ tắc đường thì mệt.
Người đi bộ dừng chân, đừng ở vị trí khiến người khác không hiểu lầm mình là một bên tham gia xung đột, sau đó hứng thú đứng xem náo nhiệt, xung quanh tụ tập khá đông đúc nhưng tuyệt đại đa số chỉ chỉ trỏ xì xầm rỉ tai nhau, không làm gì hết.
Cô gái ngã xuống đất đưa tay kéo mép váy che đôi chân trắng nõn, đôi mắt mông lung phủ lớp sương, môi run run tựa hồ không chịu nổi ủy khuất, quay đầu đi, bỏ kính xuống lau nước mắt.