Tần An không hề biết mình bị người ta tính kế, chẳng những muốn đá Đường Mị khỏi vị trí lớp trưởng còn coi y thành đối thủ cạnh tranh, lúc này y đang hối hận đáng lẽ đợi lúc sắp giải tán mới tới báo danh, giờ thì hay rồi, Tần An biết hôm nay mình đắc tội với không ít người, tuy không phải ai cũng để bụng, song chắc chắn không có thái độ thân thiện gì.

Chạy được một vòng nhân lúc giáo viên huấn luyện không chú ý, Tần An nhặt ba lô lên, lấy di động nhanh chóng gọi cho Vương Hồng Kỳ, sau đó lại chạy tiếp. Khi chạy qua lớp 158 quay đầu nhìn Diệp Trúc Lan. Diệp Trúc Lan đang đứng thẳng người, hai mắt hướng về về phía trước, mặt lạnh tanh nhìn Tần An chạy qua.nhưng cái lưỡi thì thè ra rất buồn cười, Tần An nhe răng, đợi tối nay cái lưỡi đó đừng hòng tụt vào.

Chạy tới vòng thứ ba thì Tần An không còn tâm tình mà nhìn Diệp Trúc Lan nữa rồi, chăm chú điều hòa hơi thở, tới vòng thứ năm bắt đầu thở dốc, mồ hôi tuôn như suối, cắn răng chạy hết mười vòng lảo đảo về chỗ nghỉ của lớp 156, thở không ra hơi.

Chu Hướng Phong đi tới, nhìn Tần An với ánh mắt thương hại:

- Trong lớp có nhiều người chửi cậu lắm đấy.