Không hiểu chuyện gì, Tần An đo ra cửa thấy ba học sinh hai nam một nữ kia đã chạy tới cầu thang, người đi cuối quay đầu nhìn thấy Tần An không đi theo, lại gọi:

- Mau lên, lề mề thế?

Tần An vẫn không nhanh không chậm đi theo sau bọn họ, nghe họ nói chuyện mới biết là hội học sinh, chuẩn bị làm báo tường động viên quân huấn ở bảng đen bên sân thể thao lớn, hai đứa con trai tên là Trương Dược, Đồng Quan, cô gái tên Ngải Mộ.

Ba người họ đều từ hệ sơ trung của Nhất Trung đi lên, có vẻ quen nhau từ thời sơ trung rồi, Trương Dược và Đồng Quan có vẻ không ưa nhau, lời nói mang theo vẻ châm chích, Ngải Mộ chững chạc hơn một chút, quan sát thêm một chút nhận ra, hai anh chàng này đều thích Ngải Mộ, tranh nhau gây chú ý, rất buồn cười.

Còn Ngải Mộ bị kẹp giữa hai đứa con trai chẳng những không lúng túng mà còn như cá gặp nước, lúc thì nhỏ giọng với Trương Dược vài câu cả hai cười tủm tỉm ẩn ý, lát lại vì lời của Đồng Quan mà vừa thẹn vừa giận, hai đứa con trai gầm ghè nhau, Tần An thì nhàn nhã hưởng thụ nụ cười của Ngải Mộ. Cô gái này rất xinh đẹp, so với bạn bè cùng trang lứa rõ ràng phát dục sớm hơn, khá thành thục, đã hiểu lợi dụng ưu thế của con gái, mái tóc suôn mượt, bước đi uyển chuyển, đôi mắt lúc nào cũng như mặt hồ lăn tăn gợn sóng, mỗi lời nói cửa chỉ đều có thể khiến đám con trai mới lớn điên đảo.