Về tới thành phố Lâu Tinh, Tần An về thẳng ngay nhà, mấy ngày ăn cơm khách sạn làm Tần An nhớ cơm nóng hổi do chị dâu nấu, mặc dù chị dâu làm cơm thanh đạm một chút, Tần An cũng quen rồi, ít nhất thì sẽ không bị nhiệt.
Đi qua con đường xi măng rợp bòng cây ngô đồng và lá rụng, Tần An bất ngờ nhìn thấy con gà ngốc mà mình va phải, cô gái đó đang cầm cuốn sách cực lớn để “gặm”, chẳng biết kính bao nhiêu độ rồi, nhìn cô đọc sách mà làm người ta hoài nghi có phải đang ngủ không?
Tần An không hỏi vì sao gà ngốc không tham gia quân huấn, thấy cô đọc sách chăm chú nhưu vậy cũng không định quấy rầy, dẫm trên lá rụng bước qua.
Bong cây la đà, ánh mặt trời xuyên qua cửa sổ ổ ong của cầu thang chiếu bức tường sơn trắng như phát sáng, tòa nhà có sáu tầng, nhà ở tầng ba, Tần An lục chìa khóa, đằng sau là túi lớn túi nhỏ được Vương Hồng Kỳ đưa lên. Vương Hồng Kỳ rất nguyên tắc, luôn phân biệt rạch ròi công việc và đời tư, lúc đầu mỗi lần hắn chở mình về nhà đúng giờ cơm, Tần An còn mời hắn ở lại, nhưng hắn luôn từ chối, lâu dần biết tính hắn, Tần An không mời nữa.
Cửa phòng mở ra liền thấy ngay khuôn mặt Tần Thấm, đôi mắt nghi hoặc trong thoáng chốc biến thành niềm vui, giang ngay tay nhào tới reo vang: