Cung Lâm Tường có văn phòng làm việc riêng, văn phòng không rộng, chỉ đủ đặt một cái bàn làm việc, một cái giá sách treo tường và đủ chỗ để kê cái giường gấp để ngả lưng tạm, nhưng thế là quá đủ rồi, ông chỉ là một giáo viên chủ nhiệm lớp, không phải là lãnh đạo trường mà có đãi ngộ như thế khiến người ta ghen tỵ.
Vì ông là giáo viên ưu tú toàn quốc, có thể xem như chiêu bài của Nhất Trung, nhiều lần được lãnh đạo giáo ủy quốc gia gặp gỡ và khen ngợi.
Năm nay Cung Lâm Tường mới trên bốn mươi, giống tuyệt đại đa số nam nhân ở tuổi này, bụng hơi phệ, nhưng chưa tới mức gọi là béo, vóc dáng phổ thông, trán cao, mặc đồ âu, có hình tượng giáo viên truyền thống.
Cung Lâm Tường nhìn thiếu niên hơi mảnh khảnh song khuôn mặt với đường nét kiên nghị và đôi mắt sáng phía trước, giáo viên nào không thích được dạy học sinh ưu tú, nên ông cười hiền từ:
- Tần An, mấy ngày trước chị dâu em tới trường xin cho em học ngoại trú, nhưng thầy thấy ở trong trường thì thời gian học tập sẽ có quy luật hơn ở nhà, em nên ở KTX thì hơn, nếu em đồng ý nhà trường sẽ bố trí phòng cho em ngay.