Tiết hoa đào là lễ hội cổ truyền nông thôn, mấy năm gần đây mới được thương mại hóa, mới bày ra lắm trò, chủ yếu các cô gái tập trung lại vào Đào hoa nguyên tắm rửa, đồng thời phái vài người canh phòng có kẻ nhìn trộm là hết, tiết mục chọn người Vũ Lăng gì đó cũng chẳng có.

Dù sao thì Tần An thành người Vũ Lăng rồi, có điều vì y còn nhỏ, thế nên lúc rời sân khấu chuẩn bị vào Đào hoa nguyên cũng không mấy người ghen tỵ, còn trêu ghẹo là phải nhìn cho kỹ đừng để bị người ta lấy kẹo ra dụ dỗ liền chọn làm “tiểu thư hoa đào”, làm xung quanh cười rộ cả lên.

Tần An nhe răng cười ngô nghê cám ơn họ ủng hộ, không tìm thấy Liêu Du đâu, nhưng mà chẳng phải lo, được nữ phục vụ dẫn đường vào Đào hoa nguyên.

- Chị, vừa rồi cám ơn chị nhé.

Tần An mở lồng ngực thoải mái hít mùi hoa đào trong không khí, nhìn vóc người tha thướt của cô gái trước mắt: