Tháng hai cành liễu đã nhú ra những chiếc lá non, một màu xanh non tơ lấm chấm ở trong ruộng, trên cành cây, lan đi ven bờ ao, nhưng chẳng có chỗ nào như nơi này một mảng xanh mơn man chui vào mắt, một màu xanh tràn đầy sức sống, cho dù trong cái lạnh đầu xuân vẫn đu đơn khoe phong tình của mình. Tần An từ trên cầu xuống mới cảm giác được sự khác biệt của suối Hoa Đào, dòng nước trong veo chảy qua lòng suối đầy đá cuội, những cây bèo không rễ phiêu đãng theo dòng nước tìm tới những tảng đá lớn nhô lên khỏi mặt nước rồi ở lại không đi nữa, hơi nước bốc nghi ngút, Tần An thò tay xuống thử, âm ấm không bị cóng tay. - Đây là suối nước nóng? Tần An ngạc nhiên, khi đọc Đào hoa nguyên ký của Đào Uyên Minh cũng từng nghiên cứu xem đào hoa nguyên nhắc tới trong đó là nơi nào, theo phần đông tài liệu thì rất có khả năng chính là huyện Đào Nguyên này, nhưng chưa từng có tư liệu nào nói suối Hoa Đào là suối nước nóng: - Nước này đông ấm hè mát, mùa đông dù có xuống suối tắm cũng không thấy lạnh, nước chảy từ Đào Hoa nguyên tới, nước ở nơi đó càng ấm hơn. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương