Xe đi thẳng một đường từ thành phố Lâu Tinh tới huyện Đào Nguyên, do không có đường quốc lộ cao tốc, Vương Hồng Kỳ lại không phải người trong vùng, vừa đi vừa xem xem bản đồ, hỏi đường, nhiều lúc đi quá đường nên chuyến đi tốn thời gian, lúc tới nơi thì trời đã xẩm tối, mọi người đều khá mệt mỏi chỉ có Nhiếp Nhiếp nằm trong lòng mẹ ngủ ngon lành.
Lần này Liêu Du về nhà vốn là để nói chuyện ly hôn với gia đình, đưa một thiếu niên như Tần An đi theo không ai nghĩ gì, nhưng Vương Hồng Kỳ đi theo thì dễ khiến người ta suy đoán lung tung, nên hắn ở lại nhà khách trên huyện.
Huyện Đào Nguyên cũng là huyện nông nghiệp, nhưng tài nguyên du lịch tốt hơn huyện Phong Dụ rất nhiều, kiến thiết huyện thành không tệ, tuy chỉnh thể lộn xộn không được quy hoạch tốt song cảnh đèn màu rực rỡ có vài phần phồn hoa, có điều ở đây vẫn còn chưa có xe taxi, cái cảnh đi ra đường vẫy tay hô một tiếng “taxi” mới chỉ có trong phim Đài Loan, Hong Kong mà thôi. Xe bành bạch cải tiến từ xe mô tô lại không ít, vì khi xe chạy làm cửa sổ xe và kính va chạm kêu bành bạch mà có tên này.
Nhìn Liêu Du gọi cái xe bành bạch phui khói đen xì, khoang chở khách phía sau chắc thường ngày còn chở hàng, cáu bẩn xộc xệch, Vương Hồng Kỳ không yên tâm:
- Boss, hay để tôi đi theo?