Tần An đấm đầu, Liêu Du làm mẹ rồi mà suy nghĩ vẫn không thấu đáo, may mà có mình đi theo, nếu không lúc này ngớ ngẩn đi xếp hàng mua vé, chen lấn lên tàu, bản thân vất vả chưa nói, không chừng còn khiến Nhiếp Nhiếp bị thường. Thế này không thể đi tàu hỏa được nữa, Tần An đành gọi điện thoại cho Vương Hồng Kỳ, bảo hắn lái xe tới, nhìn quanh một hồi: - Thời gian không còn sớm nữa, chúng ta kiếm chỗ ăn cơm trước, vừa ăn vừa đợi. Liêu Du không có ý kiến, cô biết Tần An có xe, nhưng mà đã nhờ người ta giúp mình rồi, lại còn bảo dùng xe đưa đi cũng cũng ngại, nghĩ rằng đi tàu hỏa cũng tiện, ai ngờ “xuân vận” người ta hay nói lại đáng sợ như vậy. (*) Xuân vận đã thành danh từ riêng nói về cao điểm di chuyển dịp trước và sau Tết ở TQ. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương