Bóng tối trong phòng giam đặc kín, yên lặng đến mức có thể nghe thấy hơi thở và nhịp đập của chính mình. Trong môi trường như vậy, tâm trạng của An Lăng Trình càng trở nên bất an hơn.

Tiếng cửa mở “két” vang lên, ánh sáng chói lòa lại một lần nữa chiếu rọi vào căn phòng chật hẹp. Nơi này ngoài cái bồn vệ sinh thì chẳng có gì cả.

Lần này, người đàn ông đáng ghét kia không mang cơm đến.

Cánh tay bị trật khớp của An Lăng Trình vẫn lủng lẳng, hắn không thể tự mình nắn lại. Cơn đau suốt đêm hành hạ khiến mắt hắn đỏ ngầu, tình trạng tinh thần cực kỳ tồi tệ.

Cầm một chiếc hộp, Sầm Nha mở nó ra, lấy ra một ống máu.