Cảnh Miên nắm lấy vạt áo ở eo anh, lòng tràn đầy hạnh phúc, “Cười anh đó, anh cũng không dám làm gì em. Sầm Nha cúi đầu nhìn dáng vẻ kiêu ngạo của cô, trái tim đập loạn nhịp vì sự gần gũi của cô. Ánh mắt anh đầy ắp sự cưng chiều, đúng là anh không thể làm gì cô, ngoài việc yêu chiều cô thì anh có thể làm gì khác? Tình cảm ngày càng sâu đậm, anh thích cảm giác này. Quả thật, anh cần cô ở bên cạnh. Chỉ khi cô ở bên, anh mới cảm thấy lỗ hổng trong lòng mình được lấp đầy. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương