Lưu Thứ đã rất nỗ lực, cuối cùng cũng mở được khe nứt không gian. “Hoo...” Hắn thở phào nhẹ nhõm, lau mồ hôi trên trán. May quá, suýt chút nữa tưởng dị năng của mình mất tác dụng rồi. Sau đó, hắn không xin phép mà tự mình thử mở khe nứt không gian thêm lần nữa, lần này thì dễ dàng hơn nhiều. Lưu Thứ thở phào nhẹ nhõm. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương