Mục Vân Vũ cứ chạy mãi cho đến khi không thể chạy nổi nữa.

Cô thở hổn hển, từ phố thương mại chạy đến khu vực Thiên Lý Trì.

Nơi đây ấm áp hơn các khu vực khác, nước hồ lấp lánh, cô nhìn những con cá Koi bơi qua lại không ngừng, rồi cúi xuống dùng tay khuấy nước.

Hàng mi nặng nề sụp xuống, cô lẩm bẩm: “Cá ơi, cá à, họ tự muốn tìm kiếm tin tức giật gân, đâu có liên quan gì đến tôi. Là họ tham lam quá nên mới mất mạng.”

Nhưng trong đầu cô toàn là hình ảnh những người đó hăm hở ra khỏi nhà. Mục Vân Vũ cảm thấy mệt mỏi, không còn sự nhiệt huyết như trước.