Trời còn chưa sáng hẳn, bầu trời vẫn tối mịt, chiếc xe buýt của Lục Âm đi đến căn cứ Ngũ An đã khởi hành. Hiện nay, số người vẫn còn làm việc tại căn cứ Ngũ An đã giảm đi rất nhiều. Đặc biệt là gần đây, xung đột giữa Lục Âm và Ngũ An không ngừng leo thang, những người làm việc cho Lục Âm thường xuyên bị nhắm vào và chèn ép trong công việc, thái độ của đồng nghiệp xung quanh cũng không mấy thân thiện. Trong xe buýt, mọi người ngáp ngắn ngáp dài, hành khách người này nói câu nọ, không ngừng phàn nàn. “Nếu không phải vì vị trí công việc đó tôi đã phấn đấu suốt mười năm mới có được, thì tôi đã từ chức từ lâu rồi! Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương