Thời kỳ mạt thế là nơi kẻ yếu bị ăn thịt, kẻ mạnh mới sinh tồn. Thích nghi với hoàn cảnh là điều kiện tiên quyết để tồn tại.

Cảnh Miên từng nghĩ rằng chỉ cần mình có sức mạnh đủ để đối phó với mọi rắc rối thì sẽ không cần phải lo sợ điều gì. Cô không chủ động gây sự, nhưng cũng không sợ rắc rối. Tuy nhiên, hiện thực đã dạy cô một bài học đau đớn, khiến cô thay đổi hoàn toàn tính cách.

Thái độ hòa bình của cô không đem lại sự đối xử xứng đáng. Ngay cả An Lăng Vũ cũng dám ra tay với cô, phản bội niềm tin của cô. Giống như kiếp trước, tất cả những người cô tin tưởng đều phản bội cô. Nỗi sợ lặp lại quá khứ, bị lừa dối và bị xóa bỏ cảm xúc khiến cô tràn ngập oán hận.

Cô căm ghét thế gian này, vì không ai trân trọng sự nhân từ của cô!

Nếu đã như vậy, hãy để họ sợ cô!