Khi màn sương tím lúc hoàng hôn còn chưa kịp buông xuống, mặt trăng đã lấp ló hiện ra, màu trắng ngọc bích nhạt ẩn hiện giữa những đám mây thưa thớt bị gió cuốn đi. “Cứ ăn gì đó trước đi. Vương Na rất thân thiện nói với A Thiểm. A Thiểm liếc nhìn bóng lưng của Sầm Nha đang đứng một mình bên cửa sổ, rồi nói với Vương Na: “Chuyện họ bàn bạc phức tạp đến vậy sao? Còn chưa xong nữa. Làm sát thủ thì cần có sự kiên nhẫn, nhưng hôm nay không hiểu sao anh lại cảm thấy rất bồn chồn. Có lẽ Sầm Nha cũng cảm thấy như vậy. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương