Khúc Hồng Kiều điên cuồng giãy giụa một lúc nhưng không có kết quả, sự hoảng loạn dần dần hiện lên trong mắt cô ta. Cảnh Miên lặng lẽ bật máy ghi âm và nói: “Cô có biết rằng Nghiêm Bình đã chết vì cô không? Khúc Hồng Kiều sững sờ trong giây lát: “Vậy thì sao… Giọng cô ta lẩm bẩm bỗng trở nên dữ dội: “Nghiêm Bình là do cô giết! Liên quan gì đến tôi! Giờ cô nói điều này với tôi là muốn tôi hối hận sao! Đừng giả vờ như cô quan tâm đến mạng sống của anh ta hơn tôi! “Vậy khi cô ám sát tôi, cô đã nghĩ đến tình cảnh của anh ta chưa? Cảnh Miên bước đến trước mặt cô ta, bình thản nói: “Cô còn nhớ anh ta là thanh mai trúc mã của cô không, cô biết anh ta thích cô, đúng không? Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương