“A! Thả tôi...” Khương Bích Thuần ngưng bặt tiếng hét, không thể thốt ra hai từ “xuống đi ở phía sau. Tứ chi cô treo lơ lửng, áo sau lưng bị Cảnh Miên nắm chặt, khiến cô cảm thấy nghẹt thở, đầu óc quay cuồng, lo lắng rằng Cảnh Miên sẽ lỡ tay mà thả cô xuống. Từ độ cao này, có lẽ không đến mức chết, nhưng cũng đủ làm cô sợ hãi. Cô đã nhượng bộ, tại sao Cảnh Miên lại không chịu hòa giải với cô? Chẳng phải chỉ là bắt nạt cô từ nhỏ đến lớn thôi sao? Sao cô ấy lại thù dai và hẹp hòi như vậy! “Cảnh Miên, cô định đưa tôi đi đâu? Cô muốn làm gì? Cô muốn tôi làm gì để cô tha thứ? Cô muốn tôi quỳ xuống cầu xin cô sao?” Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương