Cố Loan xếp hàng ở cổng thứ ba. Trước cô còn hơn một trăm người, nhưng may mắn là nhân viên làm việc khá nhanh. Lái xe suốt mấy tiếng, Cố Loan cũng cảm thấy mệt mỏi, cô lấy một viên kẹo bạc hà bỏ vào miệng để tỉnh táo. Khoảng hai mươi phút sau, cuối cùng cũng đến lượt cô. Cố Loan đỗ xe bên ngoài sảnh làm việc rồi bước vào quầy để đăng ký. Bên trong sảnh có bật hệ thống sưởi ấm, các nhân viên làm việc ở đây ai nấy đều nở nụ cười tươi tắn. Người tiếp đón cô là một chàng trai trẻ. “Xin hỏi tên của cô là gì? Nhân viên mặc đồng phục chỉnh tề, nhẹ nhàng hỏi. “Cố Loan. “Địa chỉ cư trú trước đây của cô là gì? Và làm ơn tháo khẩu trang ra, chúng tôi cần chụp ảnh. Theo chỉ dẫn của nhân viên, Cố Loan tháo khẩu trang. Khi nhân viên nhìn thấy gương mặt của cô, ánh mắt anh ta sáng lên, không kiềm được mà nhìn thêm vài lần. Mỗi ngày, anh tiếp đón không biết bao nhiêu người. Hầu hết đều gầy gò, xanh xao, trên người còn tỏa ra mùi khó chịu. Nhưng cô gái trước mặt thì khác. Da cô trắng mịn, đôi mắt trong veo đến mức không thể rời khỏi. Nhìn chiếc xe địa hình đỗ bên ngoài, thái độ của nhân viên càng trở nên lịch sự hơn. Anh ta thậm chí còn mong Cố Loan sẽ để ý đến mình, nhưng tiếc là từ đầu đến cuối, gương mặt cô không hề có chút biểu cảm. Không còn cách nào khác, nhân viên đành theo quy định, đưa cho Cố Loan tấm thẻ đã hoàn thành. “Đây là thẻ thông hành của căn cứ, cũng là thẻ tích điểm. Cố Loan nhận lấy thẻ thông hành, liếc nhìn qua. Thẻ của căn cứ có màu trắng đồng nhất, trông giống thẻ bảo hiểm. Trên đó có tên, ảnh của cô và một dãy số 9888852, đây là số thứ tự của cô trong căn cứ. Gần mười triệu người, nghe có vẻ nhiều nhưng thực tế lại rất ít, có thể thấy được sự tàn khốc của thiên tai. Có lẽ vẫn còn nhiều người chưa được cứu. Hoặc có những người không muốn đến căn cứ. Cũng có thể một số người đang sống ở các căn cứ tư nhân như căn cứ Ánh Dương. Dù thế nào, rõ ràng cả một tỉnh đã mất đi rất nhiều người. Điều này xảy ra ngay cả khi quốc gia đã có cảnh báo trước. Họ bị chết cóng, chết đói, bị giết, hoặc bị bắt làm nô lệ... Mọi thứ đều đang nhắc nhở những người còn sống. Thế giới này đã thay đổi! Trở nên vô pháp vô thiên, đến mức ngay cả chính phủ cũng không thể kiểm soát. Cố Loan cất thẻ căn cứ vào không gian, rồi lái xe vào căn cứ Quảng Thị. Căn cứ gần như chiếm trọn Quảng Thị, nhưng không đủ đất cho lượng người đông đúc. Những ngôi nhà ở đây được xây dựng rất gần nhau, hai bên đường có cây cối nhưng khá ít. Vừa bước vào căn cứ, Cố Loan thấy một khu vực hình vòng tròn giống như quảng trường, nơi có nhiều người đang tụ tập bàn tán. Một số thiếu niên khi thấy xe địa hình của Cố Loan liền lập tức chạy về phía cô. Tất cả đều là những đứa trẻ không quá mười lăm tuổi, quần áo rách rưới, đôi giày dưới chân đã mòn rách. Chúng run rẩy vì rét nhưng vẫn cố bám trụ ở quảng trường. Trong đó, một cậu bé cao khoảng 1m70 chạy nhanh nhất. Thấy cậu vượt lên trước, những đứa trẻ khác chán nản quay về chỗ cũ. “Chào chị, chị có cần người dẫn đường không? Cậu bé rất gầy, nhưng đôi mắt thì sáng rực. Vì mặc ít nên cơ thể cậu run rẩy vì lạnh, giọng nói cũng có phần lắp bắp. Trên mặt, tay và tai của cậu đầy những vết cước do lạnh, cả người co rúm lại như thể cố làm mình ấm hơn. “Chị à, em làm người dẫn đường không lấy đắt đâu, chị chỉ cần cho em một gói bánh quy là được rồi. Lo sợ Cố Loan không cần người dẫn đường, cậu bé cố gắng tiếp thị bản thân. “Dẫn chị đến chỗ đỗ xe trước. Vừa nghe Cố Loan nói, cậu bé mừng rỡ gật đầu, “Chị ơi, chị cứ theo em, em chạy rất nhanh, có thể đưa chị đến bãi đỗ xe ngay. Cậu bé quay lại nở một nụ cười, để lộ hai hàng răng trắng sáng. Sau đó, cậu nhanh chóng chạy vòng qua quảng trường, dẫn đường đến bãi đỗ xe. Cố Loan đi theo sau, quả thật như cậu bé nói, cậu chạy rất nhanh. Dọc đường, Cố Loan thấy nhiều người ăn mặc rách nát, tay cầm xẻng sắt, đang dọn dẹp những tảng băng. Những tảng băng này không bị vứt bỏ, căn cứ sẽ bảo quản chúng cẩn thận. Vài phút sau, cậu bé dẫn Cố Loan đến một bãi đỗ xe gần đó. Bãi đỗ xe được dựng lên một cách đơn giản bằng các tấm thép ghép lại, cổng vào còn có người canh gác. Phí đỗ xe trong một ngày là 1 điểm tích lũy, nếu đăng ký hàng tháng chỉ cần 85 điểm. Tính ra thì thuê theo tháng lợi hơn nhiều so với thuê ngày. Cố Loan không ngờ việc đỗ xe cũng cần đến điểm tích lũy. Hiện tại cô chưa có điểm nào, muốn đỗ xe thì cô phải đi đổi điểm trước. “Chị chưa có điểm à? Vậy dùng điểm của em trước đi. Cậu bé nhanh nhẹn rút ra thẻ tích điểm của mình, quẹt qua máy quét trước bãi đỗ xe. Cố Loan nhìn cậu, cười nhẹ, “Em không sợ chị quỵt điểm của em à? Cậu bé đáp lại bằng một nụ cười, “Không sợ, chị đã lái xe thì làm sao lại quỵt điểm của em được? Hơn nữa, một điểm cũng không đáng là bao. Dù cậu bé nói nhẹ nhàng như vậy, nhưng Cố Loan biết rõ rằng những người ở tầng lớp thấp như cậu chắc chắn không có nhiều điểm tích lũy trong tay. Cậu bé đang cố gắng lấy lòng cô, vì cậu hiểu rằng nếu làm cô vui lòng, cậu có thể nhận được nhiều hơn một điểm. Ừm, đây là một cậu bé thông minh! Cố Loan lái xe vào bãi đỗ, còn cậu bé ngoan ngoãn đứng chờ bên ngoài. Khi cô quay lại, cô hỏi cậu, “Em có biết một người lính tên là Khương Tiễn không? Cậu bé suy nghĩ một lúc rồi đáp, “Xin lỗi chị, em không biết. Nhưng em có thể dẫn chị đi gặp 'Báo Đa Thông' của căn cứ, ông ấy chắc chắn biết. “Báo Đa Thông? “Vâng, ông ấy tên là Trương Học Lượng, nghe nói trước đây là phóng viên, bây giờ đến căn cứ này thì làm công việc thu thập tin tức. Tìm ông ấy một lần thì phải tốn hai gói mì ăn liền. “Ông ấy ở đâu? Cố Loan vội hỏi. Cô không biết liệu 'Báo Đa Thông' này có thể giúp cô tìm được thông tin về Khương Tiễn hay không. “Trương Học Lượng đang ra ngoài khai thác than, tối nay ông ấy mới về. Cậu bé thấy Cố Loan có vẻ rất gấp gáp, nhỏ giọng giải thích. Cố Loan biết mình quá sốt ruột. Tạm thời không thể có được tin tức từ Trương Học Lượng, cô định đi quanh hỏi thăm xem có ai biết về Khương Tiễn hay không. Cô muốn đến văn phòng quân đội để hỏi, nhưng bên đó chắc chắn sẽ không cho phép người dân bình thường vào. Trời bắt đầu tối, Cố Loan không còn cách nào khác, đành theo sự hướng dẫn của cậu bé để đổi điểm tích lũy và tìm chỗ thuê nhà qua đêm. Căn cứ có nhiều sảnh đổi điểm tích lũy, và một sảnh gần nhất với bãi đỗ xe chỉ cách đó không xa. Cố Loan lấy từ trên xe xuống một túi bột mì nặng 20 cân, đi vào sảnh đổi để lấy điểm tích lũy. Với tỷ lệ 10 điểm cho mỗi cân bột mì, Cố Loan đổi được 200 điểm. Cô yêu cầu nhân viên ghi thêm 5 điểm vào thẻ của cậu bé, xem như là lời cảm ơn. Cậu bé vui mừng khi nhận được điểm từ Cố Loan. Cậu không từ chối, vì cậu rất cần điểm tích lũy. Điểm tích lũy rất quan trọng trong căn cứ. Với những người như cậu, thẻ tích lũy chỉ có vài chục điểm, muốn làm gì cũng không được, phải cố gắng tích cóp thêm.