“Đừng an ủi tôi nữa, tôi hiểu rõ tình trạng của mình mà.” Vương Sở gắng gượng nói xong, liền ngất lịm. Cố Loan không biết nên nói gì về anh chàng này nữa. Cô bảo Khương Tiễn bế Vương Sở vào một căn phòng có giường, lấy thuốc ra để chữa trị cho anh. Vương Sở đã dám đứng ra giúp đỡ mọi người, nếu anh chết thì thật quá đáng tiếc. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương