“Có lẽ là chúng tôi mạng lớn.” Cố Loan đùa một chút, tiện tay ném hai con rắn đã hứa cho Vương Sở. Vương Sở đưa tay nhận lấy, mặt nở một nụ cười rạng rỡ. Còn về việc Cố Loan nói họ “mạng lớn”, anh ta chỉ cười thầm trong lòng. Những người sống sót trong vùng đất hoang này, đâu chỉ dựa vào vận may. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương