Tiếng hét thảm thiết của Bà Ngưu vang vọng khắp hầm trú ẩn. Những người còn lại dường như không để ý, chỉ lo phá cánh cửa đang đóng chặt. Người đàn ông sau khi trút giận xong lại quay trở lại đá cửa. Bà Ngưu nằm trên mặt đất, khuôn mặt sưng đỏ, trừng mắt căm hận nhìn kẻ đã đánh mình. Nếu không phải vì con trai bà đã bỏ chạy mà bà không thể tìm thấy, thì bà cũng không rơi vào tình cảnh này. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương