“Là lỗi của anh, vì anh không bảo vệ được em.” Khương Tiễn nhíu mày, lấy hộp thuốc ra chuẩn bị bôi thuốc cho Cố Loan. “Không phải lỗi của anh đâu, anh đã bảo vệ em rất tốt rồi.” Cố Loan giơ tay trái lên, vuốt nhẹ trán của Khương Tiễn để anh bớt cau mày. Trong tình huống nguy cấp vừa rồi, anh luôn che chắn cho cô, không hề lơ là một chút nào. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương