Bầu trời đột ngột sáng lên, đôi mắt đã quen với bóng tối cảm thấy đau nhói vì ánh sáng mạnh.

“A Loan, nhắm mắt lại.”

Bên tai vang lên giọng nói ấm áp của Khương Tiễn.

Đôi bàn tay rộng lớn của anh nhẹ nhàng che mắt cô lại, không để cô ngẩng đầu lên nhìn.

Cố Loan ngoan ngoãn nhắm mắt lại, chờ một lúc mới từ từ mở ra.