“Có nhiều người bị thương không?” Cố Loan khẽ hỏi.

Mọi người đã đối xử rất tốt với cô, nên cô cũng không thể không để tâm đến họ.

“Khá nhiều, nhưng may mắn là trong căn cứ chúng tôi có người từng làm bác sĩ, đã bôi thuốc cho họ rồi,“ Phó Hân Nhiên nói, cảm thấy nhẹ nhõm hơn khi chắc chắn rằng Cố Loan không giận vì cô đã tự ý đưa người lên đảo.

Trong lòng Phó Hân Nhiên, dù Cố Loan và Khương Tiễn không quản lý chuyện gì, nhưng tất cả mọi người trong căn cứ Khương Cố đều coi họ là chỗ dựa.

“Vậy thì tốt.” Cố Loan gật đầu, không hỏi thêm gì nữa.