Một bé gái khoảng sáu, bảy tuổi run rẩy bước ra, khóe mắt vẫn còn ướt lệ, dường như rất sợ hãi. Bé gái đi chậm chạp, khiến người phụ nữ trung niên không hài lòng, tiến lên túm lấy cô bé kéo ra. Cô bé cố gắng rút tay lại, nhưng người phụ nữ trung niên không hề buông tay, còn trừng mắt nhìn cô bé, “Còn dám nhúc nhích nữa thì đừng trách tao không nể mặt.” “Bà xem đấy, tôi không lừa bà đâu, cô bé này da trắng, mịn màng, bảo đảm...” Người phụ nữ trung niên chưa kịp nói hết câu thì Khương Tiễn đã không kiềm chế nổi nữa. Anh giơ tay nắm chặt cổ người phụ nữ, ánh mắt lạnh lùng nhìn chằm chằm vào bà ta. “Bà dám bán...” Khương Tiễn không thể nói nốt mấy từ phía sau. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương