Biết tin Cố Loan và Khương Tiễn sẽ rời khỏi đảo và chưa biết khi nào trở lại, tất cả mọi người trên đảo đều rất lưu luyến. Ngày hôm sau, mọi người đều đến tiễn hai người. Hơn một trăm người đứng trên bãi biển, nhìn theo chiếc thuyền đánh cá mà Cố Loan và Khương Tiễn đang ở trên. “Khương tiên sinh, Cố tiểu thư, hai người nhất định phải sớm trở lại!” “Khương tiên sinh, Cố tiểu thư, chúc hai người lên đường bình an.” Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương