“Đừng nghĩ nữa.” Giọng nói trầm thấp của Khương Tiễn vang lên bên tai Cố Loan. Cố Loan quay đầu nhìn anh, mỉm cười, “Anh đến rồi à?” “Về nhà không thấy em, nghe thấy bên này có động tĩnh nên qua xem.” Khương Tiễn đặt một tay lên vai Cố Loan, nhìn ra biển xanh thẳm. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương