Khương Tiễn biết Cố Loan đang buồn bã, anh nhẹ nhàng đưa tay nắm lấy cánh tay cô. “Bà xã, bà xã, em ở đâu, trả lời anh đi!” Tiếng gọi vọng từ bên ngoài vang lên, giọng nói quen thuộc khiến Cố Loan và Khương Tiễn quay người lại. Phó Thắng Nhiên vẫy tay từ xa, “Anh Tống, chị Dư đang ở đây.” Một bóng dáng cao lớn nhanh chóng chạy tới. Anh ta mặc một chiếc áo sơ mi đã ngả màu vàng, cả người đầy mồ hôi, dù chỉ mới ngoài ba mươi nhưng tóc hai bên thái dương đã bạc trắng, trên khuôn mặt có đầy dấu vết của sự tàn tạ. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương