“Đến cả cách trả thù cũng chưa nghĩ tới, cậu đang đùa bọn tôi à?” Khương Tiễn mặt mày u ám, ánh mắt lạnh lẽo nhìn thẳng vào Vu Đông Nhiên. Vu Đông Nhiên ho khan một tiếng, tay ôm ngực, “Tôi không đùa đâu. Tôi có thể dùng mạng mình để trả thù.” Dù sao hắn cũng không sống được bao lâu nữa, nếu dốc hết sức lực, dù chỉ giết được một hai người, cũng coi như thắng lợi. Khương Tiễn một tay nhấc Vu Đông Nhiên từ dưới đất lên, đặt hắn xuống một chỗ tương đối sạch sẽ. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương