Khăn ấm của Cố Loan vừa chạm vào mặt của Khương Tiễn, bàn tay lớn của anh đã nắm lấy cổ tay cô. Khương Tiễn mở đôi mắt mơ màng, lặng lẽ nhìn Cố Loan. Một lúc sau, khi xác định đó là cô, Khương Tiễn vươn tay ôm cô vào lòng. “A Loan, em đã đi đâu vậy, anh không thể tìm thấy em.” Khương Tiễn trầm thấp nói với giọng điệu đầy uất ức, đầu gục vào cổ Cố Loan. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương