“Được rồi, cảm ơn vì đã bảo vệ ta,“ Cố Loan vừa nói vừa lấy ra một quả táo và đưa đến trước miệng Xám Xám.

Xám Xám mở miệng cắn lấy quả táo. Mặc dù không hiểu tại sao lại được chủ nhân thưởng cho, Xám Xám ăn rất vui vẻ.

Bạch Bạch dường như hiểu ra điều gì đó, nó cũng chạy về phía bầy khỉ và học theo tiếng hí của Xám Xám.

Cố Loan vừa buồn cười vừa bất lực, gọi Bạch Bạch quay lại. Bạch Bạch vui vẻ chạy về, há to miệng ra.

Cố Loan đành phải lấy ra thêm một quả táo từ trong không gian, “Chỉ ăn một quả thôi nhé.”