Trên đường đi, đâu đâu cũng thấy thép, kính vỡ, và những món đồ nội thất bị hư hỏng, không còn chỗ nào lành lặn.

Mặt đất gần đó đầy những vết nứt chằng chịt, các hố sâu đen ngòm khiến người ta không dám nhìn thẳng, sợ bị chúng nuốt chửng.

Cố Loan đứng trước một tòa nhà đổ nát, lắng nghe cẩn thận.

Cuối cùng, lòng cô chìm xuống đáy vực.

Không có tiếng thở, không có tiếng kêu cứu, chỉ là sự im lặng đáng sợ.