“Đi thôi, chúng ta lên núi xem sao.” Khương Tiễn nhìn ra được sự sợ hãi trong mắt Cố Loan, anh tiến tới nắm lấy tay cô, dịu dàng nói, “Đừng sợ, có anh ở đây.” Bị anh kéo đi, Cố Loan cảm thấy nỗi sợ hãi giảm bớt phần nào, cô gật đầu. Hai người cùng nhau từ từ tiến lên núi. Dưới chân núi có rất đông người. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương