Cố Loan quay người ôm chặt Khương Tiễn, vùi đầu vào ngực anh.

Có anh bên cạnh, sự căng thẳng và bồn chồn trong cô vơi bớt, cả người dần lấy lại bình tĩnh.

Khương Tiễn cúi đầu hôn lên trán Cố Loan, định nói gì đó thì bên ngoài vang lên tiếng gõ cửa.

Bị ai đó làm phiền, ánh mắt Khương Tiễn lóe lên vẻ lạnh lùng.

Cố Loan ngẩng đầu nhìn về phía cửa, cất chiếc xe lưu động vào không gian rồi nói, “Ra mở cửa đi.”