Bên ngoài, lớp băng dày trên mặt đất đã hoàn toàn tan biến, để lộ ra mặt đất khô nứt nẻ dưới ánh nắng gay gắt. Những cây cối sống sót qua cái lạnh khắc nghiệt của mùa đông cũng bị nắng thiêu đốt đến héo úa. Ánh mặt trời chói lòa, nhiệt độ không ngừng tăng cao, thoáng thấy hơi nước bốc lên từ không khí. Không khí nóng bỏng khiến những vật thể ở xa trở nên méo mó. “Dù là tận thế hay đi du lịch, chỉ cần ở bên em, chỗ nào cũng có thể là nhà, Khương Tiễn vừa bỏ một con tôm vào miệng, vừa nói chậm rãi. Cố Loan ngước lên nhìn Khương Tiễn, nở một nụ cười rạng rỡ: “Em cũng vậy. Nghe Cố Loan lần đầu đáp lại bằng một lời tình cảm nhỏ bé, Khương Tiễn không nhịn được mà cúi xuống hôn cô. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương