Cố Loan nằm cả buổi sáng, mãi đến khi không còn chịu nổi nữa mới miễn cưỡng dậy. Khi cô vừa ngồi dậy, Khương Tiễn đã đưa đến cho cô một ly nước nóng. Cố Loan nhận lấy và uống cạn một hơi. Buổi chiều, Khương Tiễn không đi lấy băng nữa. Anh ở bên cạnh Cố Loan, cùng cô làm đá trái cây. Thỉnh thoảng, anh lại hỏi cô có mệt không, có cần nghỉ ngơi không. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương