Trông thấy tà thần biến mất, Tịch liền thở hắt ra một hơi, sau đó y chỉ cảm thấy cả người vô lực, toàn bộ sức lực đều bị rút cạn. Mục đích hiện tại của y rất đơn giản, cũng chỉ có một cái duy nhất, đó chính là tìm Lâm Phàm báo thù. Bất luận thế nào liên minh vẫn là nhà của y, là nơi mà y quan tâm nhất, cho dù hiện tại cơ quan chính quyền của liên minh đã bị Địa Ngục Sơn và Hải Hoàng Đảo đoạt mất, nhưng y cũng không bao giờ vứt bỏ con dân liên minh.

“Tịch, ngươi đã trở thành tà thần rồi, cần phải chú ý mọi việc làm của mình.” Giọng nói của tà thần Puszt Ryan truyền tới, y vẫn luôn theo dõi để ý tới Tịch, nhưng không ngờ Tịch vẫn còn nhớ thương về liên minh. Điều này đối với tà thần mà nói là một chuyện cực kì không nên tồn tại.

Tịch chậm rãi nói: “Chỉ là ta không mong muốn liên minh phải chịu bất cứ sự tổn thương nào nữa, đây là chấp niệm của đời ta.”

“Chấp niệm cuối cùng vẫn là chấp niệm, tà thần dùng những sinh linh ti tiện làm thức ăn, ngươi thân là tà thần phục thù, chắc cũng tự hiểu được thân phận của chính mình như thế nào. Ngươi đã không còn là con người nữa rồi, càng không nên vì con người mà đối địch với những tà thần khác.” Puszt Ryan nói.

Tịch không đáp lời, đối phương nói rất đúng, thực sự y đã không còn là con người nữa, vứt bỏ thân phận trước đây, chuyển hoá thành cơ thể của tà thần, có được những mọi thứ mình muốn ở nơi vực sâu, thậm chí từ sâu thẳm trong lòng y cũng đã có khát vọng được ăn thịt uống máu rồi.