“Ngươi có gì muốn hỏi không?” Cốc chủ thấy dáng vẻ Trác Liệt muốn nói lại thôi bèn mở miệng hỏi. Trác Liệt bước lên trước một bước, nhỏ giọng nói: “Cốc chủ, về chuyện của Hoàng Yêu có nên nói cho lão tổ tông một tiếng không, dù sao Hoàng Yêu thành hình là chuyện ngoài ý muốn, đồng thời Hoàng Yêu muốn từ bỏ , cũng không phải là chuyện nhỏ.” “Ngươi không cần hỏi chuyện này nữa, ta biết nên làm thế nào.” Cốc Chủ thoáng im lặng rồi đi về phía, Trác Liệt đang định đuổi theo thì có âm thanh vang lên bên tai. U Thành. “Phàm Nhi, vừa rồi trái tim vi phụ quặn lại, tưởng rằng có chuyện hệ trọng xảy ra, không ngờ con đường trước đó không nhìn thấy giờ lại trở nên rõ ràng hơn.” Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương