“Đừng làm vậy, cầu xin ngươi đừng làm vậy.”

“Công tử cứu ta, tiểu nữ vô cùng cảm kích, sau này ta nguyện làm trâu làm ngựa, đương nhiên cũng chính là người của công tử, nhưng có thể xin công tử đừng gấp gáp như thế được không?”

Sắc mặt nữ tử tái nhợt, nàng ta dự cảm sắp sửa có chuyện cực kỳ khủng khiếp sẽ xảy ra với mình. Không...Không phải là dự cảm mà là đang xảy ra. Nàng ta bị trói lên cây, sợi dây trói buộc nàng ta tạo hình rất đặc biệt, rất sợ hãi nhưng có thể dùng một câu để biểu đạt: Tại sao ngươi lại phóng đãng như vậy? Nữ tử nhìn Lâm Phàm với ánh mắt hoảng sợ. Trong đầu nàng ta hiện lên những hình ảnh kế tiếp, cảm thấy cực kỳ xấu hổ, tự mình tưởng tượng khó có thể diễn tả thành lời.

“Ha ha ha.”

Lâm Phàm không quan tâm đến đối phương mà chỉ bật cười khiến người ta cảm thấy run lên. Nữ tử cảm giác mình sẽ bị chơi chết ở đây. Nếu có thể sống sót trở về nhất định nàng ta sẽ nói dân liên minh trong thành đều bị hạng người chính nghĩa đánh chết, tình hình bây giờ là chính nghĩa mà ngươi nói đến sao?