Bên ngoài đại điện. Lâm Phàm nhìn những đệ tử kia sinh ra tín ngưỡng, trực tiếp gọi để bọn hắn đi ra. Người đi chỗ nào tìm, dĩ nhiên chính là tìm như vậy. Huyền Thiên Tông không tệ. Không chỉ đưa bí tịch, còn có thể gặp được đệ tử có tín ngưỡng, sảng khoái cỡ nào, mình chính là người thắng cuộc. Những đệ tử kia bị gọi ra, nghi ngờ nhìn Lâm Phàm, không biết đại lão có chỉ thị gì.

Bọn hắn đối với Lâm Phàm có thể nói là rất sùng bái, cảm giác đối phương tựa như thiên thần hạ phàm, dựa vào thủ đoạn xoay chuyển trời đất trấn áp tên đáng ghét này, đẹp trai cỡ nào, bá đạo cỡ nào, bọn hắn rất sùng bái.

“Tông chủ, những đệ tử này cùng ta có duyên, ta mang đi.”

Lâm Phàm nói. Cũng không quan tâm đối phương có đồng ý hay không, hắn cũng không muốn nói lần thứ hai. Sau đó đi về phía Cơ Thường, tiếp theo chính là việc của Cơ gia, có lẽ muốn cùng tông môn đỉnh tiêm bắt đầu gặp nhau. Cơ gia cùng tông môn đỉnh tiêm có liên lạc, mình tới cửa làm phiền người ta, người bình thường tuyệt đối sẽ không nhịn. Nhưng nếu như Cơ gia sợ hải như Huyền Thiên Tông, có thể coi như hắn chưa nói lời này. Tông chủ kinh ngạc, có chút ngây người, đối phương muốn đệ tử tông môn hắn làm gì, vừa định nói lại phát hiện đối phương căn bản không chờ gã đáp lời. Hoàn toàn chính là không nhìn. Giống như chỉ nói với ngươi một tiếng, không quan tâm ngươi có đồng ý hay không, việc quyết định như vậy đi. Tông chủ cảm giác mặt mũi có chút không nhịn được.

“Các ngươi đồng ý không”