Nhất cử nhất động của hai đồ đệ đều bị Đồ Phù thấy hết, gã cảm thấy thất vọng sâu sắc, đây là hai đồ đệ mà mình tự tay nuôi dạy, thế mà giờ đây bọn chúng lại biến thành thế này. Vốn tưởng rằng Chân Tiểu Bảo thay đổi thì cũng thôi đi, ít nhất vẫn còn Từ Phúc Vinh, nhưng không ngờ là bản thân gã nghĩ quá nhiều, Từ Phúc Vinh cũng chủ động tiếp cận, triệt để tổn thương trái tim của sư phụ là gã đây. Lúc này từ không gian phía xa xảy ra chấn động kịch liệt, hư không tựa như mặt kính bị nứt vỡ, một cỗ khí thể kinh người mãnh liệt bạo phát ra.

“Có biến rồi.”

Lâm Phàm giơ tay lên, đại đội dừng hẳn, vừa nãy còn chưa có chuyện gì mà, sao đột nhiên lại xảy ra chuyện này chứ, đến cũng bất ngờ quá rồi.

Trư Thần nói: “Ta nghĩ chúng ta nên đi đường vòng thì tốt hơn.”

Đương nhiên đối với Trư Thần mà nói, khuyên như vậy cũng chẳng có tác dụng gì, Lâm công tử mà thực sự nghe lời hắn ta thì đúng là mặt trời mọc đằng tây.