“Cha, người có cảm thấy ta rất mạnh hay không?” Lâm Phàm nhìn cha, cười hỏi. Rất muốn bướng một chút, nhưng trong thời điểm này hắn thực sự không bướng nổi, thương thế trên người cha đã khảm sâu vào trong mắt hắn rồi. Cha rất mạnh, nếu không phải lợi hại như thế thì liên minh cũng sẽ không phái tới ba vị nguyên soái mạnh nhất, cộng thêm Chư Đạo Thánh nữa là thành bốn vị nguyên soái mạnh nhất rồi. Đây là một cỗ chiến lực khủng khiếp tới nhường nào chứ, có lẽ trừ cha mình ra không ai có thể chống chọi lại được. Trên khuôn mặt lạnh lùng nghiêm nghị của Lâm Vạn Dịch lộ ra nét cười khẽ, tựa như rất vui mừng, nhưng rất nhanh nét cười khẽ đã thu lại. Đám người Võ Chỉ Qua lập tức sẽ xuất thủ, bắt lấy tất cả mọi cơ hội chỉ để giết được Lâm Vạn Dịch. “Lâm Vạn Dịch, ngươi là một nhân vật lớn nhưng nhi tử ngươi còn ưu tú hơn ngươi, hôm nay không chỉ có ngươi phải chết mà đến nhi tử ngươi cũng phải bồi ngươi chết theo.” Võ Chỉ Qua lạnh giọng nói. Gã nhìn ra được thiên phú kinh người của Lâm Phàm, thực sự rất khủng khiếp, nếu cứ để nó tuỳ ý tiếp tục phát triển thì nhất định sẽ trở thành nhân vật còn khủng bố hơn Lâm Vạn Dịch nhiều. Cho nên chỉ có thể ở lúc nó vẫn chưa trưởng thành mà giết luôn để trấn áp thì mới có thể giải quyết được hậu hoạ về sau. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương