Chỉ đáng tiếc, cho dù đột phá thì mẹ kiếp vẫn là quá yếu, bất quá tên này cũng có chút thú vị, không giống như hắn nghĩ.

“Ngươi...”

Phó tông chủ Cự Kiếm Môn nộ nhìn Lâm Phàm đồng thời lo lắng cho tình hình của Dung Minh, Dung Minh đột phá tới cảnh giới đại tông sư, đây là niềm vui mừng của Cự Kiếm Môn. Nhưng nếu vừa đột phá mà đã bị giết thì có lời nào nói hết nỗi khổ này, chỉ có thể nhịn trong lòng mà thôi. Trương Dung Minh từ từ bò dậy, sâu trong mắt là sự sợ hãi khôn cùng. Lúc vừa đột phá tới cảnh giới đại tông sư nội tâm hắn ta liền bành trướng, cảm thấy bản thân mình chính là thiên tài thiên hạ vô địch, nhưng rất nhanh hiện thực đã dạy hắn ta cách làm người. Chính là đột phá thì đã làm sao, lúc bị trấn áp thì vĩnh viễn đều là bị trấn áp thôi.

“Được rồi, đừng ngươi ngươi ta ta cái gì nữa, nói thật lòng bổn công tử ta giờ mới chỉ khoảng hai mươi tuổi, vẫn còn rất trẻ. Vẫn là câu nói đó, tuổi con trẻ không nên chỉ vì một lần đột phá mà tự đắc, phải biết vỏ quýt dày có móng tay nhọn, trời cao còn có trời cao hơn, mà ta chính là loại người đó, là trời.”

Lâm Phàm thản nhiên nói. Ngay lập tức trong mắt quần chúng tại đó đều tản phát ra quang mang dị thường phảng phất như đang nói, con mẹ ngươi còn có thể làm ra vẻ nữa sao. Đáng tiếc bọn họ không hiểu Lâm Phàm, hắn không biết làm ra vẻ là cái gì, hắn chỉ biết ăn ngay nói thật mà thôi.