“Khụ khụ!” Môn chủ Mặc Môn hoàn toàn không để ý đến thái độ của Trần Khuynh Địch, nụ cười ở trên mặt càng xán lạn hơn mấy phần: “Trần chưởng giáo! Tại hạ đại biểu cho rất nhiều đệ tử Mặc Môn chuyển lời đến cho ngài, giữa chúng ta xưa nay cũng không oán không cừu, ngài xem thử có phải hay không nên để cho con súc...để cho Đại Thánh rời khỏi nơi này?” Thấy Trần Khuynh Địch lộ ra bộ dáng không gặp thỏ không thả ưng, môn chủ Mặc Môn cắn răng một cái, nói: “Miễn là ngài có thể khiến cho nó rời đi, Mặc Môn chúng ta cam đoan sẽ không để cho ngài ăn thiệt thòi, cơ quan khôi lỗi, Ngũ Hành Giáp, linh thạch, đều không phải là không thể thương lượng...” “Đánh rắm!” Trần Khuynh Địch vỗ tay một cái, nói: “Thuần Dương Cung chúng ta là loại người nhận hối lộ ở dưới ban ngày ban mặt, mặt trời tươi sáng hay sao! ?” Môn chủ Mặc Môn: “? ? ?” Ngài không phải sao? Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương